Vì quan niệm này, người phương Đông thường không kỷ niệm ngày sinh, vì theo họ, khi người ấy đã qua đời thì sinh nhật của họ không còn ý nghĩa nữa. Mọi sự chú trọng đều dành cho ngày mất, vì đó là ngày họ "trở về" với tổ tiên, với cội nguồn. Ngày mất cũng là ngày gia đình, con cháu tập trung để tưởng nhớ, tôn vinh người đã khuất, thông qua các lễ cúng, lễ tạ ơn, và các nghi thức thờ cúng.
Trong khi đó, phương Tây lại khác. Ở phương Tây, ngày sinh là một dịp quan trọng và được kỷ niệm, vì họ chú trọng vào cuộc sống và những thành tựu mà người sống đạt được trong suốt cuộc đời của họ. Họ cũng không quá coi trọng ngày mất, mà thường ít có các nghi lễ cúng bái, thờ cúng như ở phương Đông.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại ngày nay, đặc biệt là ở Việt Nam, chúng ta có sự giao thoa giữa phong tục phương Đông và phương Tây. Người ta không chỉ kỷ niệm ngày mất mà còn tổ chức sinh nhật, kỷ niệm các dịp đặc biệt khác như lễ kỷ niệm đám cưới, hoặc các sự kiện quan trọng trong cuộc sống.
Tóm lại, sự khác biệt này xuất phát từ quan niệm về cuộc sống và cái chết của mỗi nền văn hóa. Phương Đông coi cái chết là sự "trở về", vì vậy ngày mất trở thành ngày quan trọng nhất trong đời người, trong khi phương Tây lại chủ yếu tập trung vào việc kỷ niệm cuộc sống, qua ngày sinh nhật và các cột mốc trong cuộc đời.