Rước ông bà 30 Tết và tiễn ông bà mùng 3 Tết là một phần quen thuộc trong không gian tĩnh tại mang hơi thở Việt, tương thông với ý nghĩa sum họp và giá trị nhân văn hướng về tổ tiên. Từ xa xưa, ông cha ta tin rằng đêm 30 Tết, con cháu làm lễ rước tổ tiên về sum vầy, cùng đón bầu không khí đoàn tụ; đến sáng mùng 3 Tết, những người gắn kết dòng máu làm lễ hóa vàng, tiễn ông bà trở về cõi giới của mình, khép lại những ngày đầu xuân. Tập tục ấy phản ánh sự biết ơn, tưởng nhớ người đã khuất và gửi gắm mong ước tổ tiên che chở cho cả bên nội lẫn bên ngoại trong năm mới.
Rước ông bà 30 Tết để tình thân sum họp đầu năm.
Ông bà có “về” thật hay không?
Linh hồn tổ tiên không bị giới hạn bởi năm tháng hay địa điểm. Các ngài “về” bất cứ khi nào con cháu tưởng nhớ, chứ không hạn chế hiện diện trong ba ngày Tết. Lễ rước – tiễn chứa chan lòng thành quy ước, nhằm bày tỏ tâm ý kính nhớ, trong khi thói quen dâng cúng, cầu nguyện, giỗ chạp hay thắp hương hằng ngày vẫn giữ sự gắn bó với tổ tiên.
Rước ông bà 30 Tết mang bản chất tài sản quý truyền đời phản ánh phong thái.
Ngoài ra, quan niệm dân gian còn nhắc đến nhân quả và phúc đức. Nếu con cháu tích lũy điều lành, tổ tiên sẽ tiếp tục che chở, giúp cuộc sống thêm bình an; nếu còn điều chưa trọn vẹn, đó cũng là lời nhắc nhở để hậu bối tự soi xét và sửa mình. Vì thế, việc rước – tiễn chỉ là phần biểu hiện bên ngoài, còn tâm ý kính ngưỡng và việc làm thiện lành của con cháu mới là điều cốt lõi. Rước ông bà 30 Tết và tiễn ông bà mùng 3 Tết hơn cả một một nét đẹp lâu đời lại còn thêm chứa đựng ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Trên phương diện tâm linh, tổ tiên luôn hiện diện trong sự tưởng nhớ của con cháu, không riêng những ngày đầu năm mà xuyên suốt cuộc đời.