Quan điểm về giữ tro cốt trong nhà cho thấy đây là vấn đề cần cân nhắc cả về tâm linh lẫn sức khỏe. Khi một người đã hỏa táng, tốt nhất là nên chôn cất hoặc rải tro xuống sông, biển để linh hồn được siêu thoát. Nếu mang tro cốt về nhà cần phải làm lễ khấn để linh hồn có nơi trú ngụ. Song song đó, xét về mặt sinh học, tro cốt vẫn tiếp tục quá trình phân hủy và dễ phát tán khí than cùng các chất chưa cháy hết gây gây xáo trộn đến sự cân bằng của sức khỏe.

Giữ tro cốt trong nhà không chỉ không hợp vệ sinh mà làm ảnh hưởng tới sự an yên tâm linh. Linh hồn người đã khuất bị níu kéo và khó siêu thoát. Cách tốt nhất để thể hiện lòng thương yêu là tụng kinh làm thiện và cầu nguyện cho linh hồn người mất được về cõi an lành thay vì giữ tro cốt mãi bên mình.

Ngoài ra có những phương pháp khác để tưởng nhớ người đã khuất. Ở một số nước như Nhật Bản hay Đài Loan, người ta đã phát triển công nghệ biến tro cốt thành kim cương nhân tạo, sau đó làm thành kỷ vật như vòng tay để tưởng nhớ. Mặt khác nếu không thực hiện theo cách đó, tốt nhất vẫn là rải tro xuống sông hoặc biển thay vì giữ tro cốt trong nhà. Còn rải tro cốt xuống sông hoàn toàn đáp ứng chuẩn mực thẩm mỹ của quy luật vô thường của vũ trụ. Khi tro cốt hòa vào thiên nhiên, đó là sự trở về với nguồn cội – với đất, nước, gió, lửa – bốn yếu tố cấu thành thân xác con người. “Trả thân về đất nước gió lửa, trả hồn về cõi sáng” – đó là cách nhìn vừa khoa học vừa tâm linh. Không cần mồ mả to lớn hay hình thức rườm rà, quan trọng là tâm thiện, lòng buông xả và ý nguyện vị tha. Khi làm được điều đó, bạn đã thật sự giải thoát và an nhiên.

