Trong hệ thống Thất Bảo theo Kinh Pháp Hoa, đất là tính chất đầu tiên và đảm nhận vai trò cốt lõi nền tảng. Thất Bảo gồm bảy yếu tố: đất, nước, gió, lửa, không đại, thức đại và thực đại. Các yếu tố này cần được trải nghiệm trong hoàn cảnh thanh tịnh và giác ngộ. Nếu thiếu điều đó, chúng chỉ là vật chất thông thường, không mang hàm lượng đời sống cộng đồng lưu truyền.
Đất thanh tịnh là khía cạnh cơ bản trong Thất Bảo. Khi tạo tượng Phật hoặc cốt bát hương, cần chọn đất sạch, không ô nhiễm, không mùi hôi và không lẫn tạp chất. Chỉ đất thanh tịnh mới mang tiềm lực linh thiêng.
Ngài Xá Lợi Phất từng nhấn mạnh rằng đất phản ánh thân thể con người; vì vậy việc sái tịnh, làm sạch và thanh lọc đất là bước thiết yếu để bảo đảm tính chất phong thủy.
Bên cạnh vật liệu, tâm trí người xúc tiến cũng cần thanh tịnh. Khi làm tượng hoặc bát hương, tâm người chế tác cần trong sáng, không vướng tham, sân, si. Tâm thanh tịnh quyết định tính linh thiêng; nếu tâm mang sân hận hoặc tham đắm, dù vật liệu tốt đến đâu cũng khó tạo ra vật phẩm mang sức sống tinh thần trong góc nhỏ tâm linh.
Như vậy, để ứng dụng yếu tố đất trong Cốt Thất Bảo đúng cách, cần đồng nhất hai yếu tố song hành: đất phải thanh tịnh, sạch sẽ và tâm người cũng phải trong sáng, không bị chi phối bởi cảm xúc tiêu cực. Sự kết hợp giữa đất thanh tịnh và tâm thanh tịnh tạo nên nền tảng rất ổn định, giúp vật phẩm hòa hợp cùng nét thanh tao mang tính xưa cũ được lưu giữ.
Cốt Thất Bảo 2