Bài thơ “Mạn Ca – Tự Đức Ngự Chế Thi” viết bằng triện thư là một tác phẩm ngự chế tiêu biểu của vua Tự Đức, kết hợp giá trị thư pháp và triết lý nhân sinh sâu sắc. Nguyên văn Hán tự cùng phần phiên âm Hán – Việt cho thấy lối trình bày cổ điển, khá khó đọc, thường xuất hiện trên ấn tín hoặc bia đá, tạo nên nét riêng đặc sắc.
Nội dung bài thơ ví cuộc đời con người như sông dài, biển rộng: dù lớn hay nhỏ thì vạn vật vẫn cùng một bản thể, nhưng khi gió nổi lên, sóng cũng dâng cao, hàm ý mọi người đều chịu ảnh hưởng của thời cuộc. Bài thơ nhắc nhở rằng giàu hay nghèo, hiền hay ngu đều là con người và không ai tránh khỏi quy luật sinh – lão – bệnh – tử.
Tác giả còn nhắc đến điển tích “Tái ông thất mã” để khuyên người đời không nên quá bận lòng trước được – mất, bởi họa phúc luôn khó đoán định. Câu kết “Lao thử sinh một thế vô văn, duy khả sỉ” nhấn mạnh tinh thần tự soi xét bản thân, đề cao phẩm hạnh hơn danh lợi, hướng con người đến lối sống có mục đích và lưu lại tiếng tốt cho đời.
Bài “Mạn Ca” vừa là tác phẩm thi ca cung đình, vừa là áng văn giàu giá trị triết lý, dung hợp tư tưởng Nho giáo, Lão giáo và Phật giáo. Qua đó, vua Tự Đức gửi gắm quan niệm rằng đời người vốn vô thường, chỉ có đạo đức và tâm thế an nhiên mới giúp con người vượt qua những hệ lụy của công danh.
Việc bài thơ được thể hiện bằng triện thư càng làm tăng giá trị thư pháp, vẻ thanh tịnh và dấu ấn lịch sử. Tác phẩm cũng phản ánh cách nhìn về cuộc sống của tầng lớp cung đình thời Nguyễn cùng những suy ngẫm nhân sinh của vua Tự Đức.
Giải nghĩa bài Mạn Ca Tự Đức Ngự Chế Thi viết bằng Triện thư