Bạn Như Ngọc gửi câu hỏi đến chương trình: “Thưa tiến sĩ, mẹ cháu mới qua đời vì bị ung thư. Vì quá đau buồn và thương mẹ nên sau khi hỏa táng, cha cháu đã mang hũ đựng tro cốt của bà về nhà để được hàng ngày gần bà và thờ cúng. Vậy cho cháu hỏi việc mang tro cốt về nhà ở như vậy có được không?” Theo quan điểm được chương trình chia sẻ, sau khi hỏa táng, phương án được cho là tốt hơn là chôn xuống đất hoặc mang tro cốt rải ở sông, biển để phần tro trở về với tự nhiên. Nếu đưa tro cốt về nhà, theo quan niệm thờ phụng, gia đình có thể khấn để linh hồn nương tựa vào đó. Tuy vậy, xét dưới góc độ sinh học, phần hài cốt sau hỏa táng vẫn tiếp tục phân hủy và được cho là không có lợi cho sức khỏe con người. Việc đặt hũ tro cốt trong nhà cũng được đề cập dưới góc độ vệ sinh. Những phần còn sót lại sau quá trình hỏa táng vẫn có thể tiếp tục phát sinh các chất chưa phân hủy hoàn toàn.

Không nên giữ tro cốt người thân trong nhà quá lâu
Theo nội dung được chia sẻ trong chương trình, nếu một người cứ giữ tro cốt của người đã mất bên cạnh trong thời gian dài thì cũng nên suy nghĩ về việc sau khi những người thân khác qua đời, con cháu sẽ tiếp tục lưu giữ như vậy hay đưa đi an táng. Vì vậy, việc mang tro cốt về nhà không được xem là cách thể hiện tình thương tích cực và cũng không mang nhiều ý nghĩa về sự kính ngưỡng. Cách thể hiện nỗi nhớ được đề cập là tụng kinh, cầu nguyện, làm việc thiện để người đã mất hướng tới cảnh giới an lành.
“Thương không phải là hàng ngày ôm cái tro cốt là thương.”
Tại một số quốc gia như Nhật Bản hoặc Đài Loan, phần xương sau hỏa táng có hình thức xử lý bằng áp suất và nhiệt độ cao để tạo thành kim cương nhân tạo, qua đó lưu giữ kỷ niệm và tình cảm dành cho người đã mất. Trong trường hợp thông thường, sau khi hỏa táng, việc xử lý tro cốt cẩn thận, đưa xuống sông, biển hoặc an táng được xem là phương án tốt hơn so với việc đưa vào nhà và lưu giữ lâu dài.

Quan điểm về thờ cúng và giao lưu trang nghiêm của người theo đạo Thiên Chúa
Một câu hỏi khác được gửi đến chương trình là: “Những người theo đạo Thiên Chúa khi đến cầu siêu cho các liệt sĩ hoặc cúng gia tiên thì có được không, giao lưu với các linh hồn hay không?” Câu hỏi được chia sẻ là một vấn đề thú vị. Người trả lời kể rằng trước đây từng sống gần một làng theo Thiên Chúa giáo. Hai làng có quan hệ rất thân tình, giống như anh em ruột thịt. Hai bên vẫn qua lại, giao lưu và tìm hiểu phong tục tập quán của nhau. Khi người theo đạo Thiên Chúa qua đời, thông thường gia đình sẽ đến nhà thờ để cầu nguyện, mong linh hồn được lên thiên đường với Chúa.

Các tôn giáo đều hướng con người đến điều thiện
Trong câu chuyện được chương trình chia sẻ, khi gặp trường hợp gia đình liệt sĩ theo đạo Thiên Chúa đi tìm mộ và thực hiện các nghi lễ tôn kính, người trả lời nhận thấy việc giao lưu và bày tỏ sự tôn kính vẫn diễn ra bình thường. Từ đó, chương trình đặt ra vấn đề: nếu theo giáo lý của Đức Chúa, khi mất sẽ đi theo Chúa lên thiên đường thì điều kiện để đạt được điều đó là gì? Nội dung được nhắc đến là mỗi người đều cần có tiêu chuẩn và sống đúng theo những điều được dạy bảo. Không riêng một tôn giáo, bất kỳ ai cũng cần làm những điều tốt đẹp, sống theo lời dạy của đạo mình theo đuổi để hướng tới các giá trị tốt đẹp sau khi qua đời. Nhiều gia đình Thiên Chúa giáo cũng có bàn thờ gia tiên để tưởng nhớ tổ tiên. Việc thờ cúng tổ tiên được xem là nét văn hóa thể hiện lòng biết ơn đối với những người đi trước. Chương trình cũng chia sẻ rằng các gia đình liệt sĩ theo Thiên Chúa giáo vẫn tìm kiếm, tưởng nhớ người thân, thực hiện nghi thức cầu nguyện và bày tỏ tình cảm như bình thường. Các tôn giáo đều hướng tới mục đích chung là hướng con người về điều thiện:
- Đạo Phật hướng tới lòng từ bi.
- Đạo Thiên Chúa hướng tới lòng bác ái.
- Đạo gia tiên thể hiện sự thờ cúng ông bà tổ tiên, ghi nhớ công ơn những người đi trước.
Những điểm tương đồng đó đều hướng con người tới việc sống tốt, làm điều thiện và tin vào nhân quả. Vì vậy, cầu nguyện, làm việc thiện hoặc tưởng nhớ người đã mất giữa các tôn giáo vẫn có những điểm giao nhau nhất định.




