Các ý kiến trong bình luận về chữ Phùng (馮) trong họ Phùng đều khá thống nhất, đặc biệt từ những người am hiểu Hán tự. Chữ này không có bộ Thủy (水) mà là bộ Băng (冫) đứng bên trái, kết hợp với chữ Mã (馬) bên phải. Bộ Băng gồm hai chấm nghiêng, dễ khiến người không quen nhầm lẫn với bộ Thủy, nhưng ý nghĩa gốc của chữ Phùng mang nghĩa “cưỡi ngựa vượt sông”, biểu trưng cho ý chí tiến lên, mạnh mẽ và dũng cảm, không liên quan đến nước. Vì vậy, dạng chữ chuẩn được dùng trong thư pháp và hoành phi cổ là 馮 (phồn thể) hoặc 冯 (giản thể, phổ biến ở Trung Hoa). Cách viết sai với “chấm Thủy” là không đúng chính tả Hán văn. Do đó, các tác phẩm hoành phi, cuốn thư đã tạc theo đúng chữ Phùng với bộ Băng và bộ Mã hoàn toàn có thể giữ nguyên, không cần sửa. Trường hợp này cũng là ví dụ điển hình về việc phân biệt hình dạng bộ thủ trong Hán tự, bởi chỉ một nét nhỏ cũng có thể thay đổi hoàn toàn nghĩa của chữ, đặc biệt khi chạm khắc thư pháp.
Giải nghĩa chữ Phùng trong hoành phi