Về mặt môi trường, đúng như bạn nói, việc xác chết bị hư hại, mổ xẻ bởi động vật có thể gây ô nhiễm môi trường. Môi trường này có thể ảnh hưởng đến không khí và nguồn nước, khiến khu vực xung quanh bị ô nhiễm vi sinh vật. Điều này không chỉ gây nguy hiểm cho người sống mà còn ảnh hưởng tới hệ sinh thái xung quanh.
Về mặt tâm linh, linh hồn của người đã khuất có thể cảm nhận được những cảnh tượng đau buồn về sự hư hại của thể xác mà họ từng gắn bó. Dù linh hồn đã rời khỏi xác, nhiều linh hồn có thể vẫn còn quyến luyến hoặc "chấp vào" thân thể cũ. Việc thấy xác bị xâm phạm có thể khiến linh hồn cảm thấy bất an, đau buồn, hoặc oán trách.
Ngoài ra, như trong câu chuyện bạn kể về một người phụ nữ khi còn sống rất tự hào về ngoại hình của mình, sau khi qua đời, linh hồn của chị ấy cảm thấy đau buồn khi nhìn thấy thể xác hư hại. Tuy nhiên, sau khi được giải thích về sự "vay mượn" tạm thời của thân thể và mục tiêu giác ngộ trong đạo Phật, linh hồn có thể hiểu và chấp nhận rằng thân tứ đại (nước, đất, lửa, khí) sẽ phải trả về cho thiên nhiên và chỉ có linh hồn mới tồn tại mãi.
Do đó, việc duy trì những hủ tục chôn cất theo kiểu này có thể không chỉ ảnh hưởng tiêu cực đến môi trường mà còn tác động đến linh hồn của người đã khuất. Vì vậy, việc cải tiến phong tục chôn cất, như chuyển sang hình thức hỏa táng hay cách thức chôn cất khác để tránh ảnh hưởng của động vật hay ô nhiễm môi trường là một giải pháp hợp lý.