Điều này phản ánh quan niệm trọng nam khinh nữ đã tồn tại lâu đời. Trong xã hội xưa, người ta coi con trai là người nối dõi, trong khi con gái khi lập gia đình sẽ về nhà chồng, không còn thuộc về gia đình cha mẹ ruột. Tư tưởng này dẫn đến việc nhiều gia đình chỉ mong có con trai để lo hậu sự, thậm chí sẵn sàng chọn con rể ở rể để thực hiện nghi thức chống gậy.
Tuy nhiên, quan niệm này dần thay đổi theo thời gian. Trong Phật giáo và nhiều quan điểm hiện đại, con trai hay con gái đều có trách nhiệm báo hiếu như nhau. Việc phụng dưỡng cha mẹ khi còn sống quan trọng hơn nhiều so với hình thức chống gậy khi họ qua đời.
Thực tế, có nhiều trường hợp con trai bất hiếu, không quan tâm cha mẹ nhưng vẫn được coi trọng chỉ vì có thể thực hiện nghi thức chống gậy. Trong khi đó, con gái dù tận tụy chăm sóc cha mẹ nhưng lại không được xem là người lo hương khói chính. Đây là một bất công cần được thay đổi.
Báo hiếu không chỉ nằm ở một nghi thức, mà quan trọng nhất là sự chăm sóc, yêu thương khi cha mẹ còn sống, và giúp linh hồn họ an yên sau khi qua đời. Vì thế, con gái hoàn toàn có thể đảm nhận việc lo liệu tang sự cho cha mẹ mà không cần quá coi trọng hình thức chống gậy.