Trong truyền thống Phật giáo, việc thờ cúng tổ tiên không nhằm mục đích để người đã khuất nhận đồ cúng, mà là cách để con cháu thể hiện lòng thành kính, ghi nhớ công lao của tổ tiên, đồng thời giúp tạo phước đức cho cả người cúng và người đã khuất. Phật giáo dạy rằng dù người quá cố có tái sinh ở đâu thì phước đức từ việc làm hiếu thảo, cúng dường cũng sẽ mang lại lợi ích cho họ.
Việc thờ cúng tổ tiên còn có một ý nghĩa tâm linh sâu sắc, thể hiện niềm tin vào sự sống và cái chết, cũng như sự kết nối giữa quá khứ và hiện tại. Trong văn hóa Việt Nam, thờ cúng không chỉ là nghi lễ tôn thờ mà còn là cách để giáo dục thế hệ sau nhớ về nguồn cội, không quên gốc rễ.
Ngoài ra, theo quan điểm của Đạo Phật, việc thờ cúng cũng giúp tạo phước báo cho con cháu và là cách để tưởng nhớ đến ân nghĩa của ông bà, tổ tiên. Việc cúng dường cho người đã khuất cũng giúp người sống tạo phước, qua đó tăng trưởng thiện nghiệp cho bản thân và cả gia đình.
Tóm lại, việc thờ cúng ông bà tổ tiên, dù theo quan điểm tôn giáo nào, đều mang một ý nghĩa nhân văn sâu sắc và là nét đẹp văn hóa cần được duy trì, bởi đây là hành động bày tỏ lòng hiếu thảo và tình cảm kính trọng đối với những người đã khuất.